Chuyện là tự nhiên hôm nay đi kiếm blog khắp nơi ngồi đọc , thấy mình cũng lâu rồi không còn cái thói quen chăm viết blog như ngày xưa . Thấy ngày càng già và thụ động quá chèn . Không hiểu nguyên nhân vì sao mà dạo này lười viết kinh khủng nên khả năng viết ngày càng giảm đi mà được cái sự lười ngày càng tăng =)) . Tui cũng không hiểu vì sao mà bản thân hai năm nay lười và ngán viết kinh khủng , có thể do MXH ngày nay quá phát triển , FB , Insta , Twitter ,.... nên ảnh hưởng đến việc viết blog của tui . Chỉ cần có được tấm hình đẹp , ghi đại vài cái stt thật deep rùi post MXH thế nào cũng kiếm được vài cái like , viết nhiều chi cho mệt . Đã từng nghĩ vậy nên giờ thấy sai vô cùng .
Nên từ nay phải hứa với lòng là cố gắng viết trở lại , dù ít cũng được , có post lên trên này hay không cũng được , chỉ cần viết , viết để lưu lại những kí ức , viết để động não để bớt thời gian rảnh rỗi mà nghĩ mấy thứ linh tinh.
Entry đầu tháng 12
Hiển thị các bài đăng có nhãn Viết xàm xí. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Viết xàm xí. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Hai, 5 tháng 12, 2016
Thứ Hai, 31 tháng 10, 2016
Rồi ai cũng phải lớn
Tự dưng mấy hôm nay tự nhiên nhớ về tụi bạn ở cùng xóm với mình ngày xưa . Thấy thời gian trôi nhanh thật đấy , thấm thoát mới đây mà giờ có đứa gần đến hàng 2 , có đứa lại vừa mới tốt nghiệp Cao Đẳng chuẩn bị kiếm công ăn việc làm . Tôi nhớ có người nào đó đã từng nói với tôi rằng : " Mài ráng tận hưởng thời thơ ấu đi , nếu không sau này hối hận lắm đó " . Sau này tôi nghĩ lại thì đúng thật , đôi khi ngồi buồn vu vớ , tự nhiên nhớ ngày xưa hoài , mà có phải muốn nhớ đến đâu , càng nhớ càng buồn , mà không hiểu sao trong tiềm thức vẫn nhớ .
Tôi nhớ , những buổi chiều tụ họp lắm cơ , khi đấy đủ mặt hết những đứa trẻ trong xóm . Chúng tôi bày đủ thứ trò chơi trẻ con ra chơi , rồi lại tiếc nuối khi phải chia tay nhau để về nhà khi trời đã tối hẳn .
Tôi nhớ , những trưa hè nắng như điên , cả đám dắt mấy chiếc xe đạp Martin ngày ấy , đạp còng còng giữa trời nắng , vượt qua cả đoạn đường mà sau này khi chạy xe máy tôi thấy nó đủ dài , chỉ đến được ngôi Tịnh Thất thân quen .
Tôi nhớ , những trưa sau giờ học chẳng có cái gì để làm , lại tụ tập ra quán cóc ổi ở xóm , ngồi ăn vặt linh tinh , rồi tám chuyện trên trời dưới đất như thể chúng tôi chẳng có gì để phải miện phuồn , lo lắng .
"Đừng lớn lên , bẫy đấy ! " . Tôi thấy câu nói này trong một ngày ngồi lướt Facebook và thấy câu này quả đúng , đúng dữ dằn dội luôn. Giờ đây , cái đám trẻ con tụi tui ngày xưa nay đã lớn , mỗi đứa một phương . Đứa thì đi Bình Dương , đứa sang Mỹ , đứa lận đận tìm định hướng cuộc đời , đứa đang tìm kiếm công việc và ổn định cuộc sống . Những cuộc tụ họp ít dần ít dần , những cuộc gặp mặt ngày càng ít . Một năm chúng tôi chỉ tụ họp đông đủ 1-2 lần , có khi cũng chẳng đủ hết thành viên . Chợt tôi nhận ra , cuộc đời này vô thường quá đỗi , thời gian trôi nhanh như một cái chớp mắt , mới đó mà hơn mười năm đã trôi qua , giờ ai cũng khác , ai rồi cũng phải lớn , ai cũng có vấn đề cho riêng mình . Rồi , khi quay lại đầu lại , ta bỗng nuối tiếc một thời tuổi thơ hồn nhiên nơi thị xã nghèo , cái ta đã tưởng chừng sẽ mãi ở đó , nhưng giờ nó đâu mất rồi !
Tôi nhớ , những buổi chiều tụ họp lắm cơ , khi đấy đủ mặt hết những đứa trẻ trong xóm . Chúng tôi bày đủ thứ trò chơi trẻ con ra chơi , rồi lại tiếc nuối khi phải chia tay nhau để về nhà khi trời đã tối hẳn .
Tôi nhớ , những trưa hè nắng như điên , cả đám dắt mấy chiếc xe đạp Martin ngày ấy , đạp còng còng giữa trời nắng , vượt qua cả đoạn đường mà sau này khi chạy xe máy tôi thấy nó đủ dài , chỉ đến được ngôi Tịnh Thất thân quen .
Tôi nhớ , những trưa sau giờ học chẳng có cái gì để làm , lại tụ tập ra quán cóc ổi ở xóm , ngồi ăn vặt linh tinh , rồi tám chuyện trên trời dưới đất như thể chúng tôi chẳng có gì để phải miện phuồn , lo lắng .
"Đừng lớn lên , bẫy đấy ! " . Tôi thấy câu nói này trong một ngày ngồi lướt Facebook và thấy câu này quả đúng , đúng dữ dằn dội luôn. Giờ đây , cái đám trẻ con tụi tui ngày xưa nay đã lớn , mỗi đứa một phương . Đứa thì đi Bình Dương , đứa sang Mỹ , đứa lận đận tìm định hướng cuộc đời , đứa đang tìm kiếm công việc và ổn định cuộc sống . Những cuộc tụ họp ít dần ít dần , những cuộc gặp mặt ngày càng ít . Một năm chúng tôi chỉ tụ họp đông đủ 1-2 lần , có khi cũng chẳng đủ hết thành viên . Chợt tôi nhận ra , cuộc đời này vô thường quá đỗi , thời gian trôi nhanh như một cái chớp mắt , mới đó mà hơn mười năm đã trôi qua , giờ ai cũng khác , ai rồi cũng phải lớn , ai cũng có vấn đề cho riêng mình . Rồi , khi quay lại đầu lại , ta bỗng nuối tiếc một thời tuổi thơ hồn nhiên nơi thị xã nghèo , cái ta đã tưởng chừng sẽ mãi ở đó , nhưng giờ nó đâu mất rồi !
Thứ Tư, 23 tháng 3, 2016
Chuyện Tình Sau Núi khiến tôi muốn chùm mền và tự kỉ
Đã từng xem nhiều bộ phim boy love,đã từng có nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau khi xem xong từng bộ,vui có,buồn có nhưng ngoài The Love Of Siam ra thì chưa có bộ nào khiến tui buồn dài dài và Brokenback Mountain ( Chuyện Tình Sau Núi ) đã khiến tui có lại được cái cảm xúc đó.
Phim ra mắt hồi 2005 mà đến giờ này tôi mới dám xem nó,vì một phần đã có thể cảm nhận nhịp phim,có thể suy nghĩ chín chắn hơn ngày xưa và vì một phần dạo này tâm trạng cũng không tốt nên lỡ rồi kéo nó xuống luôn.Xem xong phim tui buồn nguyên ngày đến giờ cái cảm giác này cứ ám ảnh tôi mãi,chắc từ từ cũng sẽ hết như cái thời hội chứng TLOS.
![]() |
| Cái tấm hình khiến tôi thấy ấm áp nhất của cái bộ phim đầy rẫy nỗi buồn và sự ám ảnh này |
Phim gì đâu mà nó buồn khiếp đảm thần sầu vậy đó,xem xong tâm trạng tụt hẳn.Tình yêu nam nam có gì sai đâu mà đau đớn thế,xem mà nhói cả lòng.Kiếp người ngắn ngủi,hạnh phúc chẳng được bao lâu.Xem xong tui hiểu hơn về xã hội Mĩ những năm 60-70,cái thời mà quan điểm người ta vẫn còn khắc khe về chuyện đồng tính ( chứ chẳng thoáng như hình ảnh của nước Mĩ ngày nay ).Xem mà đau biết mấy,và điều khiến tôi nhớ mãi về phim này chính là ánh mắt của chàng diễn viên đóng vai Jack ,đẹp đến nao lòng :(
Viết nhảm nhảm vài dòng vậy thôi,đi tự kỉ tiếp đây :(
Thứ Tư, 16 tháng 3, 2016
Như vậy là thế nào ?
“Tao nghĩ mài đừng
đi chơi với hai đứa nó nữa,có ngày riết lây nha gái”.Cô gái thốt ra câu ấy sau
khi thấy đứa bạn của mình đi chơi chung với một cặp đôi đồng tính nữ.
“Hôm kia tao thử
xem phim les thấy hai đứa con gái ôm nhau nhìn nó ghê ghê,da gà da vịt nổi lên
hết tụi mài ơi”.Cô gái hào hứng kể lại cho đám bạn cùng công ti vào giờ giải
lao giữa trưa.Nhỏ bạn kế bên cũng được dịp hùa theo: “Ừa ghê thiệt đó”. Nói
chán chê,hai đứa tụm lại tiếp tục bàn về bộ phim tình cảm “ngôn tình” Hàn Quốc
vừa xem tối qua,vừa ngồi la làng,mơ mộng “ soái ca” như trên màn ảnh.”Trời ơi,ảnh
dễ thương quá”,”Nhìn lúc ảnh hôn cô ấy,xem mà muốn xỉu”,....
“Thôi tụi bây đi
đi,tao không thích.Cảm giác không thoải mái”.Cô gái nói với đám đồng nghiệp khi
được mời đi ăn chung ở cái quán ven đường cho vui.Cô cảm thấy không thoải mái
chỉ vỉ chủ quán ấy là một cặp đôi......đồng tính nữ.
Cô tránh như
tránh tà những chuyện về les,cô ráng sức khuyên ngăn bạn mình khi cô bạn của cô
ấy đang quen với một người con gái
Vài ngày trước,người
ta thấy trên FB của cô thay đổi ảnh đại diện với tấm hình có chữ :”Tôi Đồng Ý”.Khi
được hỏi nghĩ sao về hôn nhân đồng giới,cô dõng dạc trả lời :”Người ta yêu nhau
thì có gì phải ngăn cấm”.Bạn bè cảm thấy hoan hỉ vì có cô bạn có tư tưởng
thoáng và cởi mở đến nỗi thay cả ảnh đại diện trên FB để ủng hộ nữa cơ mà.
Nhưng,ở ngoài đời,cô
có hội chứng sợ les, sợ tình yêu giữa hai người con gái , cô cảm thấy ghê ghê
khi nghĩ hay xem phim về les.
Nhiều khi tự hỏi
thế đéo nào mà đăng avatar,ghi những stt,comment ủng hộ đồng tính mà lại đi kì
thị les ? Thế là thế nào ? Nghĩ cũng lạ nhỉ J
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)










